Khi Thứ Từng Mang Lại Tự Do, Nay Lại Trở Thành Cái Trần Giới Hạn Bạn
Maii còn nhớ những ngày đầu viết morning pages mà tay viết không kịp chạy theo dòng chảy của suy nghĩ.
Chữ đổ ra như lũ, xối xả không ngừng…
Rồi những buổi thiền đầu tiên, lần nào cũng chạm, cơ thể mềm nhũn ra trong cảm giác: “ừ, đây rồi, đây là thứ mình tìm kiếm bấy lâu.”
Khóc nức nở. Rồi khóc thêm lần nữa. Cảm giác như cái cây đã khô héo mòn dần bao năm - bỗng được tưới tẩm, được nuôi dưỡng, được sống lại.
Những câu hỏi journal, buổi thiền… đó là những công cụ sơ khởi đầu tiên giúp Maii học được cách cảm, cách dịch chuyển những bế tắc để chạm tới một thực tại lớn với những kỳ tích.
Nhưng rồi một ngày mình thức dậy, nhìn vào quyển journal từng là cái phao cứu sinh mỗi sáng... mà không viết ra được chữ nào
Chỉ gập lại rồi cất đi.
Lũ đã chảy hết rồi. Cái cây đã no dinh dưỡng để lớn rồi.
Đó là khoảnh khắc mình nhận ra bản thân đã lớn hơn chính những thứ từng giải phóng mình.
Thứ từng mở toang cánh cửa - giờ đã trở thành cái trần kìm hãm.
Và cánh cửa tiếp theo cần tìm không phải là một thực hành mới, không phải một câu hỏi journal hay buổi thiền khác.
Mà là một thứ khác hoàn toàn về bản chất.
Một thứ mà khi chạm vào, chuyện kết quả, hay tiền bạc có được - gần như chỉ là hệ quả phụ.
Nếu khoảnh khắc đó cũng là điều bạn đang trải qua… thì bạn đã outgrown thứ từng giúp bạn thành công!
Mảnh ghép tiếp theo bạn cần không phải là thứ gì đó quá lớn lao.
Nó là một thứ nhỏ xíu mà gần như không ai để ý đến - nhưng một khi bạn thấy nó, và biết cách sử dụng nó - mọi thứ sẽ dịch chuyển theo một cách hoàn toàn khác.
Nếu những dòng này chạm đến bạn, có lẽ bạn đang đứng ngay trước cánh cửa tiếp theo của chính mình.
Và đôi khi, điều bạn cần không phải là thêm một công cụ mới - mà là một không gian đủ đúng để bạn chạm vào phiên bản sâu hơn, thật hơn, rộng hơn của mình.
Fully Expressed được tạo ra cho hành trình đó. Bạn có thể tìm hiểu thêm tại đây.
Maii Vũ