Offline Để Kết Nối Với Con
Một buổi chiều sau lần chuyển nhà gần đây, mình và con ngồi mở lại những thùng đồ vẫn còn chưa kịp sắp xếp.
Trong một chiếc túi giấy cũ là rất nhiều cuốn sách tiếng Việt ông bà đã mua cho con từ rất lâu.
Có sách lịch sử, sách hỏi đáp, truyện thiếu nhi... những quyển sách tiếng Việt để đó đến khi con biết đọc tiếng Việt hoặc chờ mẹ đọc cho.
Vậy mà hôm đó, con tự lấy một cuốn xuống, lật từng trang rồi bắt đầu đọc.
Mình vẫn nghĩ con sẽ đánh vần từng chữ rồi quay sang đợi mẹ mớm lời như mọi khi.
Nhưng không.
Con đọc liền một mạch một cách trơn tru mấy trang liền.
Có vài chữ còn lơ lớ. Có những chỗ phải dừng lại đoán một chút. Nhưng rồi con lại tiếp tục, say sưa như thể vừa mở ra một thế giới mới mà con chưa từng biết mình có thể bước vào.
Mình ngồi nhìn con, vừa ngạc nhiên, vừa tự hào kinh khủng… rồi bất chợt thấy tim mình chùng xuống một nhịp.
Đã rất lâu rồi, hai mẹ con không còn ngồi xuống đọc sách cùng nhau hay những đêm trước khi ngủ nghe con ngây ngô nói về thế giới.
Bởi mình vẫn luôn nghĩ: Việc ấy có thể để một lúc khác.
Để ngày mai.
Để cuối tuần.
Để kỳ nghỉ hè tiếp theo.
Để lúc công việc nhẹ nhàng hơn.
Trong lúc mình đang trả lời email, chạy từ cuộc gọi này sang cuộc họp khác, hay tự nhủ rằng "để tuần sau"...
Nhưng tuổi thơ của con chưa bao giờ đứng lại … để đợi chờ mình có thời gian hơn!
..Con bắt đầu cao thêm vài phân
..Con học thêm những từ mới.
..Con bắt đầu biết pha trò với kiểu hài hước rất riêng.
..Cá tính của con ngày một rõ nét hơn, thế giới bên trong con cũng phong phú hơn.
..Có những điều trước đây từng rất khó, con đã tự vượt qua từ lúc nào mà mình chẳng kịp nhận ra.
Và mình chợt nhận ra...dồn Năng lượng cho con hay Biz thì chúng rồi cũng vẫn lớn lên..
Chỉ có một thứ mình sẽ không bao giờ lấy lại được: Kỷ Niệm.
Đó là lúc mình đưa ra một quyết định khá "crazy" cho tháng 6.
Đặt một chuyến đi ba tuần, qua hơn mười thành phố ở châu Á. Một summer holiday đúng nghĩa!
Điều mình lo nhất...cuối cùng lại không xảy ra.
Team vẫn biết mình cần làm gì.
Khách hàng vẫn được chăm sóc.
Business vẫn tiếp tục vận hành.
Và mình mới nhận ra…
Thứ mình mất nhiều năm xây dựng không chỉ là một kênh coaching thông thường cần mình ON thì mới chạy.
Mà là một business đủ trưởng thành để mình được sống cuộc đời của chính mình.
Nếu là Maii của vài năm trước… Chiếc laptop chắc chắn sẽ luôn nằm ngay cạnh.
Một email nữa thôi. Một tin nhắn nữa thôi. Một cuộc gọi nữa thôi.
Mình sẽ luôn nghĩ công việc chỉ lấy thêm của mình vài phút.
Nhưng cuộc sống chưa bao giờ mất đi theo vài giờ. Nó trôi qua bằng những khoảnh khắc rất nhỏ..
Cho đến khi mình nhận ra… Thì khoảnh khắc ấy đã đi qua rồi.
____
Mình đã theo đuổi "bước nhảy vọt" trong suốt nhiều năm.
Chỉ là đến chuyến đi này, mình mới nhận ra có một cách thức khác để Nhảy Vọt.
Ngày trước, mình cũng từng nghĩ bước nhảy vọt phải là những cột mốc thật lớn.
Một lần doanh thu tăng gấp nhiều lần.
Một bài viết viral.
Một bước ngoặt trong sự nghiệp mà ai nhìn vào cũng phải trầm trồ.
Nhưng từ chuyến đi lần này mình nhận ra bước nhảy vọt của bản thân có thể chẳng cần những điều ồn ào như vậy.
Mà ở vị thế bước vào những lựa chọn rất nhỏ, rất đời thường.
✦ Là cách mình không mang theo chiếc laptop khi đang đi nghỉ.
✦ Không phải sáng ngắm biển chiều họp Zoom.
✦ Dám để business tiếp tục vận hành mà không cần mình kiểm soát mọi thứ từng phút một.
Sự thay đổi lớn không bắt đầu từ một cú nhảy lớn nào đó, mà đến từ cách ta bước vào phiên bản mới một cách dứt khoát.
Sau cùng, điều khiến một chuyến đi đáng nhớ không phải là mình đã đặt chân đến bao nhiêu thành phố.
Mà là mình đã trở thành phiên bản nào của chính mình khi quay trở về.
Và có lẽ, đây cũng là lời nhắc mà Maii muốn gửi tới bạn.
Có những mùa trong đời, bước nhảy vọt không đến từ việc làm nhiều hơn.
Mà từ việc dám rời khỏi chiếc ghế quen thuộc, dám đặt laptop xuống, dám tin rằng những gì mình đã xây đủ vững để mình được sống.
Dám offline khỏi tiếng ồn bên ngoài, để online trở lại với những điều đang lớn lên rất thật ngay bên cạnh mình.
Con sẽ lớn.
Business cũng sẽ lớn.
Nhưng những kỷ niệm chỉ đi ngang qua đúng một lần.
Và nếu có một phiên bản mới của bạn đang chờ được sinh ra, có thể cô ấy không xuất hiện trong một kế hoạch 5 năm hoàn hảo.
Có thể cô ấy bắt đầu từ một buổi chiều rất nhỏ, khi bạn ngồi xuống bên con, lắng nghe một giọng đọc còn lơ lớ, và nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc chỉ vì nghĩ rằng cuộc sống sẽ đứng yên chờ mình rảnh hơn.
Much love,
Maii Vũ